DẤN THÂN PHỤC VỤ
TRONG TINH THẦN NHỎ BÉ
Lời
nói đầu
Trong
thư mục vụ của HĐGM Việt Nam ngày 8 / 9 / 2006, với chủ đề “Sống Đạo Hôm Nay”,
các giám mục mời gọi mọi thành phần dân Chúa trong đất nước dấn thân phục vụ
theo gương Chúa Kitô bằng cách sống yêu thương và liên đới. Thư nói: “Chúng tôi
mời gọi anh chị em hãy phát huy tinh thần liên đới và yêu thương phục vụ Tin
Mừng Chúa Giêsu, phục vụ sự sống và phẩm giá con người, đặc biệt những người
nghèo khổ: nghèo kiến thức, nghèo vật chất, nghèo tình thương, nghèo hy vọng,
nghèo hạnh phúc …” (số 6). Với các linh mục, tu sĩ các ngài mời gọi : “ Anh chị
em là những người chọn Chúa làm gia nghiệp, và tự nguyện hiến dâng cả cuộc đời
để phục vụ Thiên Chúa và con người, nhất là những người bé nhỏ trong xã hội. Sự
dấn thân này thể hiện cả trong đời sống chiêm niệm lẫn trong hoạt động tông đồ
…. Vì thế chúng tôi kêu gọi anh chị em hãy nỗ lực và kiên trì dấn thân để vừa
xoa dịu nỗi khổ đau của anh chị em đồng loại, vừa làm cho Chúa Giêsu thực sự
hiện diện trong lòng xã hội chúng ta đang sống” (số 8).
Thế
nhưng dấn thân phục vụ với thái độ nào, với tinh thần nào? Không có một tinh
thần và thái độ nào khác ngoài tinh thần và thái độ của Chúa Kitô; mà thái độ
và tinh thần của Chúa Kitô là dấn thân phục vụ Cha Ngài và con người với một
tâm hồn bé nhỏ và khiêm tốn. Cuộc đời của Chúa Kitô là cuộc đời của một đứa bé;
cuộc đời của Ngài là một cuộc đời rất tầm thường, tầm thường đến nổi người ta
không thể nào chấp nhận Ngài là Thiên Chúa, là con Thiên Chúa, tầm thường đến
nổi đối với người Do Thái là cớ vấp phạm, còn với người Hy Lạp là sự điên khùng
mà thập giá là chứng cớ. Cuộc đời của Ngài là một cuộc đời nghèo, nghèo trước
mặt Thiên Chúa, nghèo trước mặt người ta. Trước mặt Thiên Chúa, Ngài nghèo và
nghèo tận căn, Ngài chẳng có gì cả, mọi sự Ngài có là Ngài nhận lãnh từ Cha
Ngài; trước mặt Cha, Ngài thực sự là một em bé, một đứa con hoàn toàn lệ thuộc
vào Cha mình. Ngài chỉ bám lấy một mình cha Ngài mà thôi. Trước mặt người ta,
Ngài là một người nghèo. Thế nhưng chính trong cái nghèo đó Ngài lại có mọi sự.
Chính khi Ngài nghèo là lúc Ngài giàu có
Chúa
Kitô là một con người nghèo. Nhưng xét cho cùng Cha Ngài cũng là một người
nghèo, bởi vì Người đã cho đi tất cả. Có thể nói Ngươì đã trở nên ngèo khó để
chúng ta được giàu có. Thiên Chúa trong Con của Ngài đã trở nên nghèo khó vì
chúng ta, vì muốn chúng ta được giàu sang
Cuộc
sống của chúng ta, hoạt động của chúng ta, sự dấn thân của chúng ta dựa trên
lối sống của Chúa Kitô. Nếu chúng ta là môn đệ của Ngài chúng ta phải sống như
Ngài đã sống là dấn thân phục vụ Thiên Chúa và anh chị em mình trong tinh thần
bé thơ. Các thánh là những người đã đi theo Chúa Kitô trong tinh thần này:
trước tiên có Mẹ Maria, thánh Giuse, các thánh mà nổi bật là thánh nữ Têrêxa
Hai Đồng Giêsu. Thánh nữ đã vạch ra cho chúng ta một linh đạo, linh đạo bé thơ.
Tinh thần này khởi đi từ ý thức mình nhận lãnh mọi sự từ Thiên Chúa, và từ đó
sống hoàn toàn khó nghèo và phó thác cho Thiên Chúa Đấng luôn lo lắng cho tất
cả những ai biết phó thác cho Ngài trong sự đơn sơ thực sự, như một người con
phó thác hoàn toàn cho cha mình
Bài 1
Ý THỨC MÌNH NHẬN LÃNH MỌI SỰ
TỪ THIÊN CHÚA
Dẫn nhập
Tinh thần bé thơ là tinh
thần của một tâm hồn luôn ý thức mình nhận lãnh mọi sự từ Thiên Chúa, Đấng đã
trao ban tất cả cho chúng ta; Ngài là người Cha nhân lành, luôn lo lắng cho con
cái, cho mọi người, người lành cũng như kẻ dữ. Một đứa bé có thể không ý thức
rõ ràng, nhưng trong tiềm thức hay vô thức nó biết mình nhận lãnh mọi sự tự nơi
cha mẹ. Nếu cha mẹ buông nó ra là nó chết liền. Lớn lên nó ý thức dành dành về
chuyện này, và sẽ bày tỏ ra cách nào đó. Chúng ta cũng thế, sống tinh thần trẻ
thơ là sống với ý thức rằng tôi nhận lãnh mọi sự từ Thiên Chúa, từ lúc tôi sinh
ra cho đến lúc tôi trở về với Ngài. Ngài ban cho tôi qua cuộc sống, qua anh chị
em tôi, nhất là qua Con Một của Ngài. Nhưng trước khi chúng ta ý thức, thì đã
có một ý thức làm nền tảng cho ý thức của chúng ta, đó là ý thức của Chúa Kitô.
Hơn ai hết Chúa Kitô là người sống tinh thần bé thơ nhất và khởi đi từ ý thức
rằng Ngài nhận lãnh mọi sự từ Cha.
1. Ý thức của Chúa Kitô
1. Chúa Kitô ý thức rằng Ngài nhận lãnh mọi sự từ
nơi Cha:
Chúa Kitô luôn ý thức những gì Ngài có là do Ngài nhận lãnh từ
Chúa Cha. Có thể nói, do tự chính mình Ngài, Ngài chẳng có gì trơn. Ngài có gì
là do Cha ban cho Ngài: “Giờ đây, họ biết rằng tất cả những gì Cha ban cho
con đều do bởi Cha” (Ga 17,7). Cha ban cho Ngài tất cả: “Tất cả những gì
của con đều là của Cha, tất cả những gì của Cha đều là của con” (Ga 17,10),
những gì Cha có là Ngài có: “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai
biết rõ người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người
Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho” (Mt 11, 27; x Lc 10, 22). Ở đây
có động từ “biết”. Biết, nói lên một sự trao ban trọn vẹn của hai ngôi vị, một
sự kết hợp của hai ngôi vị: Cha trao tất cả cho con và Con nhận lãnh tất cả từ
Cha và Con cũng đáp lại bằng cách trao phó mọi sự lại cho Cha, điều này tạo nên
một sự hiệp thông sâu xa giữa Cha và Con.
Trong cõi đời đời Con nhận lãnh mọi sự từ Cha, nhưng khi vào trong
trần gian Ngài cũng nhận lãnh mọi sự từ Cha, qua cuộc sống, qua cha mẹ là Mẹ
Maria, thánh cả Giuse, qua những người xung quanh, bạn bè, các tông đồ…(Mátta,
Maria, Lazarô…x Lc 10, 38-40). Rồi trên thập giá, vào giây phút trút hơi thở,
Ngài nhận lãnh lại tất cả những gì mà khi vào trần gian Ngài đã trút bỏ vì vâng
phục Chúa Cha(Pl 2, 6-11)
Tuy nhiên chúng ta tự
hỏi Chúa Kitô đã nhận lãnh từ Thiên Chúa những gì ?
2) Những điều Ngài nhận lãnh từ Cha :
Chắc chắn chúng ta không
biết được trọn vẹn, chúng ta chỉ dựa vào những điều chính Chúa Giêsu nói để tìm
hiểu.
Trước tiên Ngài nhận lãnh vinh quang từ Cha Ngài:
“Vậy, lạy Cha, giờ đây, xin Cha tôn vinh con bên Cha: xin ban
cho con vinh quang mà con vẫn được hưởng bên Cha trước khi có thế gian”
(Ga 17,5).
“Phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con,
để họ được nên một như chúng ta là một” (Ga 17, 22)
Như vậy trong cõi đời đời Chúa Giêsu đã nhận lãnh vinh quang của
Thiên Chúa. Vinh quang đó là gì, nếu không phải là chính Thiên Chúa, là sự sống
vĩnh cửu, là Thần Khí tạo nên sự hiệp nhất giữa Cha và Con? Khi vào trần gian
Ngài “đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống
phàm nhân, sống như người trần thế” (Pl 2,7); và khi trở về cùng Thiên Chúa
qua cái chết và sự phục sinh của Ngài, Ngài nhận lãnh lại vinh quang đó.
Kế đó, Ngài nhận lãnh lời của Thiên Chúa: “vì
con đã ban cho họ lời mà Cha đã ban cho con; họ đã nhận những lời ấy, họ biết
thật rằng con đã từ Cha mà đến, và họ đã tin là Cha đã sai con.” (1Ga
17,8). Ngài đón nhận lời của Cha và đem ra sống lời đó.
Ngài cũng lãnh nhận danh
từ nơi Cha: “Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà
Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ
đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh” (Ga 17,12). Danh Cha sau
cùng chính là Cha
Bên cạnh đó, khi vào trần gian, Ngài nhận lãnh con người như là ân
ban của Thiên Chúa. Chúng ta đọc lại mấy đoạn Kinh Thánh sau đây:
Ga 17,6: “Những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho
con, con đã cho họ biết danh Cha. Họ thuộc về Cha, Cha đã ban họ cho con,
và họ đã tuân giữ lời Cha.”
Ga 17, 9: “Con cầu nguyện cho họ. Con không cầu nguyện cho
thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho con, bởi vì họ thuộc về Cha.” :
Ga 17,22: “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những
người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của
con, vinh quang mà Cha đã ban cho con, vì Cha đã yêu thương con trước khi thế
gian được tạo thành.”
Ga 18,9: “Thế là ứng nghiệm lời Đức Giê-su đã nói:
"Những người Cha đã ban cho con, con không để mất một ai."
Như vậy Ngài nhận lãnh
từ Cha trọn vẹn hữu thể của Ngài, Vinh Quang , Lời và nhân loại
2.
Ý
thức nơi mẹ Maria và các thánh
Bên cạnh Chúa Giêsu, không ai ý thức được rằng
mình nhận lãnh mọi sự từ Thiên Chúa cho bằng Mẹ Maria, mà bài Magnificat đã nói
lên điều đó:
“Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều
cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!” (Lc 1,49)
Sau Mẹ Maria là Thánh Giuse, các thánh là những
người luôn ý thức mình có được là gì là do Thiên Chúa ban cho. Ở đây cách đặc
biệt là thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu. Thánh nữ không ngừng xác tín rằng những
gì người có là do Thiên Chúa ban cho cách vô điều kiện. Thánh nữ nói : “ Người
ta càng trông cậy vào Chúa bao nhiêu thì càng được Ngài ban nhiều ơn bấy
nhiêu.” 1 Người coi mình như một em bé luôn nhận lãnh từ
cha mẹ mọi sự và giống như nếu không có cha mẹ thì đứa bé sẽ chết, thì người
không có Thiên Chúa, người cũng sẽ chết. Đứa bé nhận lãnh từ cha mẹ sự sống,
con người của mình, của ăn, tình thương …nhưng sau cùng là chính người cha
người mẹ đó. Cái cao quý nhất mà cha mẹ trao ban cho con cái mình chính là bản
thân của họ. Chúa cũng thế, Chúa trao ban cho con người rất nhiều nhưng điều
cao quý nhất mà Ngài ban cho con người chính là bản thân Ngài.
3.
Ý
thức mình nhận lãnh mọi sự từ Thiên Chúa
Chúng ta ý thức mình
nhận lãnh mọi sự từ Thiên Chúa. Ngài ban cho chúng ta qua việc cho chúng ta
xuất hiện trên mặt đất này, qua cuộc sống, qua cha mẹ, qua anh chị em, qua
những người mình gặp gỡ, nhưng nhất là qua Con Một của Ngài. Trong Người Con
này Thiên Chúa không tiếc gì với chúng ta.
1. Qua sự hiện hữu của mình
Việc chúng ta xuất hiện trên trần gian này như là một ân huệ của
Thiên Chúa. Đôi khi chúng ta nghĩ rằng chuyện chúng ta có mặt trên trần gian có
gì đâu là một ân huệ. Tôi sinh ra trên trần gian này chẳng qua là do sự kết hợp
yêu thương giữa cha mẹ tôi mà thôi; đây là chuyện hoàn toàn ngẫu nhiên. Thế
nhưng đây chẳng phải là chuyện ngẫu nhiên, nhưng thực sự là một ơn ban, một sự
sắp đặt quan phòng của Thiên Chúa. Tôi có thể không xuất hiện trên trần gian,
thế mà tôi lại xuất hiện. Vì vậy tôi phải ý thức chuyện này: tôi có mặt đây là
do ơn ban lạ lùng mà Thiên Chúa ban cho tôi. Khi ý thức được ơn ban này chúng
ta phải lấy làm bỡ ngỡ trước tình yêu lạ lùng của Thiên Chúa đối với chúng ta.
Thực ra ý thức mình có đó như là một ơn ban, không phải là một
chuyện do chính mình, nhưng cũng là một ơn ban. Chúng ta chỉ có thể ý thức như
thế khi Chúa ban cho ta ý thức đó; và như thế sau cùng tất cả cũng là ơn ban:
sự hiện hữu và ý thức về sự hiện hữu của mình. Và với ý thức đó chúng ta luôn
sống trong cái tư thế tạ ơn, tạ ơn Chúa vì Ngài đã cho chúng ta xuất hiện trên
trần gian này.
2.
Qua
cha mẹ, anh chị em mình và những người chúng ta phục vụ
“Tự do của con người có hai mặt: một là tự do hiện sinh, hai là
tự do siêu quá (liberté de trancendance). Với tự do hiện sinh ta chấp nhận lấy
mình và cuộc đời của mình với trách nhiệm kèm theo. Với tự do siêu quá ta ra
khỏi mình đi đến ngoại giới, tha nhân và Thiên Chúa. Khuynh hướng của hữu thể
nơi con người là “trở nên mình” (être soi) mà cũng là trở nên kẻ khác(être autre)
để tìm gặp nơi đó cái sung mãn mà mình không có nơi bản thân. Nói khác đi một
đàng con người “hướng tâm”và đàng khác con người sống trong quan hệ đối với
người, vật bên ngoài.” (Gioan Lê Chúng, Cây Nhà lá Vườn, tập V, chương 2)
An sủng của Thiên Chúa còn được ban cho chúng ta qua cha mẹ chúng
ta, anh chị em chúng ta, những người sống với chúng ta. Tất cả những người này
là ân huệ của Thiên Chúa, là quà tặng của Thiên Chúa ban cho mỗi người chúng
ta.
a.Với cha mẹ, chúng ta mang ơn các
ngài vì nhờ các ngài mà chúng ta sinh ra trên đời này, được nuôi nấng, dạy dỗ…
Vì thế chúng ta phải biết ơn các ngài; và khi chúng ta biết ơn các ngài là
chúng ta biết ơn Thiên Chúa bởi vì Thiên Chúa ban ơn cho chúng ta qua các ngài;
khinh thường các ngài là khinh thường Thiên Chúa. Tiếc là có những người vẫn
coi thường cha mẹ mình, ngay cả những người đi tu. Các ngài là quà tặng của
Thiên Chúa ban cho mỗi người chúng ta. Tuy nhiên nói thế không có nghĩa là
chúng ta cứ bám vào lý do yêu mến cha mẹ mà không sống đúng như Thiên Chúa muốn
trong ơn gọi chúng ta.
2.
Với
chị em trong cộng đoàn :
Chị em trong cộng đoàn
cũng là một ân ban cho chúng ta. Có thể nói chúng ta không thể sống nếu không
có chị em chúng ta, chúng ta nhận được nhiều điều từ chị em chúng ta. Nhờ chị
em mà chúng ta có thể sống, nhờ chị em mà chúng ta thành là ta thực sự. Ta
không thể là ta nếu không có người kia. Mỗi người chỉ là mình khi có con người
kia. Tôi là tôi khi có chị em tôi. Tôi không thể nói tiếng tôi khi không có
anh, không có chị. Chỉ có tôi khi có chị, chỉ có ngôi thứ nhất khi có ngôi thứ
hai. Chính vì thế mà mỗi người có thể nói với chị em mình rằng: em cám ơn chị
bởi vì nhờ chị mà em là em thật, em mang ơn chị. Vì thế khi đến với chị em là
chúng ta đến với tư thế của một người đón nhận hơn là thế của một người trao
ban. Chắc chắn có chuyện trao ban qua lại, nhưng trước tiên ta phải nói rằng ta
nhận nhiều hơn là cho.
Vì chị em mình là ân ban
vô giá Thiên Chúa tặng ban cho mình, nên mình phải trân trọng và yêu quý món
quà đó. Coi thường hay thù ghét chị em là coi thường và thù ghét chính Đấng đã
ban cho chúng ta món quà đó.
Tuy nhiên cũng phải công
nhận rằng chúng ta cần chị em, nhưng đôi khi chính chị em làm cho chúng ta đau
khổ. Khi đó điều chúng ta nên làm là nhìn lên thập giá Chúa Kitô. Chính thập
giá của Ngài là sức mạnh nâng đỡ chúng ta, giúp chúng ta vượt qua những điều mà
tự sức mình, chúng ta không thể nào vượt qua được. Chính thập giá sẽ giúp chúng
ta vượt qua những xung khắc hoặc do tính khí hoặc do yếu đuối, hoặc do hiểu lầm
gây ra. Thập giá cũng giúp chúng ta vượt qua tính ích kỷ, kiêu ngạo nơi chúng
ta để đẩy chúng ta đến cùng chị em mình.
Cho dù có những khó khăn
đó, nhưng chúng ta vẫn phải luôn tôn trọng mỗi chị em của mình như là ân huệ
lớn lao Thiên Chúa ban cho mình mà phải biết đón nhân với tất cả lòng biết ơn.
2.
Với
những người chúng ta dấn thân phục vụ :
Chúng ta đón nhận ân huệ
từ cha mẹ chúng ta, từ chị em sống chung trong cộng đoàn, và chúng ta mang ơn
tất cả những người đó, nhưng cả với những người mà chúng ta phục vụ, chúng ta
cũng mang ơn họ. Khi chúng ta phục vụ anh chị em mình chúng ta tưởng mình trao
ban cho anh chị em mình nhiều, nhưng thực sự trước khi mình cho mình đã nhận từ
anh chị em của mình. Chính vì thế mà khi chúng ta đến với anh chị em mình chúng
ta đến không phải với tư cách là một con người đứng bên trên mà phân phát,
nhưng là một kẻ phục vụ, một kẻ quỳ xuống rửa chân cho anh em mình, một kẻ quỳ
xuống để đón nhận. Chính khi chúng ta phục vụ là lúc chúng ta đón nhận ân phúc
của Thiên Chúa. Nhưng đón nhận không phải do công lao của chúng ta, chúng ta
chỉ làm chuyện của một người đầy tớ. Và chúng ta đón nhận anh chị em mà mình
phục vụ như là một món quà Thiên Chúa tặng ban cho chúng ta.Vì thế chúng ta
phải trân trọng tất cả những người đó, từ em bé nhỏ nhất cho đến những người
già nhất, từ những người xấu xa nhất cho đến những người tốt, từ những người
dốt nát cho đến những người thông minh, tất cả họ là những quà tặng của Thiên
Chúa cho chúng ta. Đức Thánh Cha trong thông điệp “Thiên Chúa là Tình yêu” nói:
“ Người phục vụ không thể đặt mình ở trên người được phục vụ, dầu hoàn cảnh họ
vào lúc này có cực khổ như thế nào đi nữa. Đức Kitô đã tìm kiếm chỗ rốt hết
trong trần gian _thánh giá-và nhờ sự khiêm hạ triệt để này Người đã cứu chuộc
chúng ta và luôn giúp đỡ chúng ta. Những ai đang ở vị thế giúp đỡ người khác,
sẽ nhận thức rằng khi làm thế chính họ lại nhận được sự giúp đỡ, có khả năng
giúp đỡ người khác, chẳng phải là công lao hoặc thành tựu của bản thân. Nhiệm
vụ này là một ân ban” (số 35)
Không có gì làm cho chúng
ta tự phụ để rồi vênh vang hoặc chửi mắng những người Thiên Chúa trao ban cho
chúng ta. Phải nói là chúng ta mang ơn những người chúng ta phục vụ hơn là họ
mang ơn chúng ta. Nếu chúng ta xúc phạm đến họ là chúng ta xúc phạm đến chính
Thiên Chúa, Đấng đã ban họ cho chúng ta như là những ân huệ.
Chúa Giêsu khi vào trần
gian, Ngài đã đón nhận con người như là ân ban của Thiên Chúa, và Ngài đã đón
nhận trong thái độ yêu thương và trân trọng những con người đó, phục vụ họ, quỳ
xuống rửa chân cho họ để sau cùng họ có phần với Ngài vì Ngài không muốn cho
một ai phải hư mất, nhưng Ngài “đến để tìm kiếm và cứu những gì đã hư mất” (Lc
19,10). Ở đây chúng ta phải ghi nhận là không bao giờ Chúa Giêsu la mắng những
người tội lỗi, những người nghèo hèn, những phụ nữ và những em bé; Ngài có la
mắng là la mắng những người có chức, có địa vị, các biệt phái, luật sĩ. Nếu
ngày hôm nay Ngài có la mắng là la mắng chúng ta
Tuy nhiên trong khi phục
vụ đôi lúc chúng ta đã xử sự với anh chị em mình như là những con người thấp
kém hơn mình, chúng ta nỗi nóng, quát mắng thế này thế nọ. Chúng ta làm thế có
thể do yếu đuối của chúng ta, nhưng cũng có thể do kiêu căng của chúng ta,
chúng ta tưởng mình hơn người khác về mặt này mặt nọ, hoặc do chúng ta muốn che
đậy cái yếu kém của mình. Có một nguyên tắc để biết cái kém cỏi của mình đó là
mình coi thường người khác. Coi thường bất cứ ai là coi thường chính chúng
ta.Và vì thế chúng ta phải thú nhận tội của mình trước mặt Thiên Chúa để xin
Ngài tha thứ và giúp chúng ta bắt đầu lại.
3.
Qua
cuộc sống, của cải
Cuộc sống là một ân ban
của Thiên Chúa. Nguồn tài nguyên thiên nhiên và những của cải vật chất là những
ân huệ Thiên Chúa ban cho chúng ta. Không có chúng, chúng ta không thể sống
được. Chúng ta không thể sống nếu không có nước, không có khí, không có luơng
thực. Và chúng ta phải sử dụng chúng với tất cả ý thức rằng đó là quà tặng của
Thiên Chúa.
Tuy nhiên chúng ta phải
nhận rằng đôi khi chúng ta đã không sử dụng đúng như Thiên Chúa muốn. Đôi khi
chúng sử dụng một cách hoang phí những ân huệ đó
4.
Qua
Đức Giêsu Kitô
Trên tất cả những ân huệ
mà Thiên Chúa ban cho chúng ta, có một ân huệ vĩ đại mà chúng ta đón lấy với
tất cả sự run rẩy và tạ ơn sâu xa: Thiên Chúa đã ban cho chúng ta chính Con Một
của Người. Tình thương của Thiên Chúa rất lạ lùng: Tại sao Ngài lại ban Con Một
của Ngài cho chúng ta? - Chỉ để cho chúng ta được sống. Thiên Chúa thí Con của
mình đi vì hết thảy chúng ta, Người đã không dung tha chính Con của Người.
Thánh Gioan nói: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin
vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được Chúa sống muôn đời” (Ga
3,16); còn thánh Phaolô thì nói: “Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng
chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta. Một khi đã ban Người Con đó,
lẽ nào Thiên Chúa lại chẳng rộng ban tất cả cho chúng ta? ” (Rm 8,32).
Chúa Kitô là ân sủng vĩ
đại và lạ lùng Thiên Chúa ban cho chúng ta. Chính nơi Chúa Kitô mà tất cả kho
tàng khôn ngoan của Thiên Chúa, sự sống vĩnh cửu được ban cho chúng ta. Khi
Thiên Chúa ban Đức Kitô cho chúng ta là Người ban tất cả cho chúng ta, Người
ban chính mình Người cho chúng ta trong Đức Kitô. Chúng ta đón nhận Chúa Kitô
với một lòng tri ân sâu xa trước tình yêu vô cùng lạ lùng của Thiên Chúa. Và
chúng ta đón nhận ân sủng đó bằng cách sống với ân sủng đó, tức là sống với Đức
Kitô. Càng sống với Chúa Kitô bao nhiêu chúng ta càng cảm nghiệm được tình
thương của Thiên Chúa đối với chúng ta bấy nhiêu, càng gặp được sự sống thật,
gặp được bình an thật, gặp được hạnh phúc thật, gặp được ý nghĩa của cuộc đời
và gặp được sức mạnh để vượt qua những thử thách. Cuộc đời của chúng ta sau
cùng chỉ còn lại một món quà quý giá là Đức Kitô, Đấng đã hiến thân vì chúng
ta, vì sự sống của chúng ta. Ai muốn lấy gì thì lấy, hãy để lại Chúa Kitô cho
tôi là được rồi.
4.
Ý
thức nhận lãnh của chúng nằm trong ý thức của Chúa Kitô
Chúa Kitô là món quà
Thiên Chúa tặng ban cho con người, nhưng như chúng ta đã nói Chúa Kitô với tư
cách là con và với tư cách là ngôi hai làm người, Ngài cũng lãnh nhận từ cha
mọi sự và Ngài đón nhận với tất cả lòng tri ân mà thập giá là tột đỉnh của lòng
tri ân đó. Xét cho cùng Ngài như một đứa bé mở tay ra đón nhận từ Cha mọi sự.
Chỉ có Ngài mới là con người biết đón nhận ân huệ của Cha một cách trọn hảo
nhất . Giờ đây trong Ngài chúng ta cũng sống cái ý thức là mình nhận lãnh mọi
sự từ nơi Cha. Do mầu nhiệm chết và sống lại của Chúa Kitô, ý thức của Chúa
Kitô trở thành ý thức của tôi. Ngài ý thức rằng Ngài nhận lãnh tất cảtừ Cha thì
trong Ngài chúng ta cũng ý thức mình nhận lãnh mọi mọi từ Cha và đáp lại tình
thương của Cha bằng chính cuộc đời khiêm tốn của mình. Từ bản chất mình chẳng
có gì hết
Tạm
kết
Tinh thần của bé thơ là
tinh thần nhận lãnh. Sống tinh thần bé thơ là sống ý thức rằng mình nhận lãnh
tất cả từ Thiên Chúa. Không có gì mà chúng ta không nhận lãnh từ Thiên Chúa.
Thiên Chúa cho chúng ta hiện hữu, Ngài ban cho ta sự sống, ban cho ta những anh
chị em để chúng ta có thể giúp nhau sống và giúp nhau trở nên con người thật.
Nhưng trên hết Ngài ban cho chúng ta chính Con Một Ngài, và trong Người Con này
Ngài ban chính mình Ngài cho chúng ta. Vì vậy chúng ta hành động, dấn thân phục
vụ với tinh thần của một đứa bé mở tay ra để đón nhận, với ý thức rằng Chúa
Kitô đang ở trong chúng ta để những gì Ngài lãnh nhận chúng ta cũng có như
Ngài.
1 Tiểu sử Một tâm Hôn, ch. XII
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét