Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

TRÈO LÊN HAY TỤT XUỐNG

Tin Mừng Chúa Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca 19,1-10:

Sau khi vào Giê-ri-khô, Đức Giê-su đi ngang qua thành phố ấy.2 Ở đó có một người tên là Da-kêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có.3 Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn.4 Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó.5 Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông: "Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông! "6 Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người.7 Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: "Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ! "8 Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng: "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn."9 Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng: "Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham.10 Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất."
Trong đoạn Tin Mừng này chúng ta thấy hai hành động : leo lên và tụt xuống của ống Da-kêu. Hành động thứ nhất do sáng kiến cùng với sự tò mò của ông. Hành động thứ hai do mệnh lệnh của Chúa. Hành động thứ nhất là cố gắng của con người; hành động thứ hai là con người buông lỏng để tụt xuống. Hành động đầu không làm ông biến đổi; hành động sau mới làm cho ông biến đổi. Hành động đầu chỉ làm cho ông thấy Chúa Giêsu là một con người lạ thôi; hành động sau mới cho ông thấy Chúa Giêsu là Đấng Mêsia. Phải chăng đây là kiểu mẫu cho đòi sống thiêng liêng, đời sống cầu nguyện của chúng ta? Tuy nhiên, cố gắng đầu tiên luôn là cái gì cần thiết, cho dù đó chỉ là một lý do tầm thường thôi, hoặc chỉ là một sự tò mò. Nhưng qua một chút tò mò, một chút cố gắng đó, Chúa Giêsu đến gặp và biến đổi nó.
I. Leo Lên

1. Tìm cách gặp Thiên Chúa
“Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai.” Da-kêu vì tò mò muốn thấy Chúa nên đã tìm mọi cách để thấy cho bằng được. Muốn biết Thiên Chúa là bước đầu cho một hành trình đi tìm kiếm Ngài. Sẽ không có động lực thúc đẩy nếu ban đầu không có một khao khát muốn biết Ngài. Dù khao khát này có thể là rất yếu, mong manh hay chỉ có vẻ tiêu cực, nhưng nó rất cần thiết. Thật ra khao khát này Chúa đã đặt vào lòng con người rồi. Thánh Augustinô thưa với Chúa : “ Lạy Chúa, Chúa đã tạo chúng con cho Chúa và lòng chúng con khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa.” Thiên Chúa sắp đặt những điều kiện tự nhiên để con người có thể tìm gặp Ngài. Thánh Phaolô nói : “Những gì người ta có thể biết về Thiên Chúa, thì thật là hiển nhiên trước mắt họ, vì chính Thiên Chúa đã cho họ thấy rõ. Quả vậy, những gì người ta không thể nhìn thấy được nơi Thiên Chúa, tức là quyền năng vĩnh cửu và thần tính của Người, thì từ khi Thiên Chúa tạo thành vũ trụ, trí khôn con người có thể nhìn thấy được qua những công trình của Người”(Rm 1,19-20)
Khởi đầu của một ơn gọi có thể là một sự tò mò, một thèm khát biết đời tu, muốn tìm gặp Ngài một cách hết sức tự nhiên. Mặc dù rất là sơ sài lúc ban đâu, nhưng đây là chuyện cần thiết, bởi vì sẽ không có cố gắng vươn lên nếu không có thèm khát này.

2. Cố gắng “leo lên” của con người
“Ông(Da-kêu) liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su.” Mặc dù thấp lùn, ông cũng cố gắng tìm cách để xem thấy Ngài.
Với thèm khát gặp Thiên Chúa, con người cố gắng tìm cách gặp Ngài. Có những phương thế khác nhau trong việc đi tìm Ngài, và cố gắng ban đầu luôn là cần thiết cho việc tìm kiếm Thiên Chúa. Cố gắng tìm cách leo lên của con người giống như đứa bé trèo lên cầu thang, mà thánh Têrêxa mô tả. Có cố gắng mấy đi nữa, nó cũng không thể leo lên được.
Tuy nhiên có những người tự phụ với khả năng Chúa ban cho mình, họ tưởng rằng kết quả họ có là của mình. Thay vì họ tìm gặp Ngài , họ đã gạt Ngài ra khỏi cuộc sống của họ; thay vì dựa vào Ngài mà đi, họ tự mình “trèo lên” và cố gắng gặp Ngài.

3. Kinh nghiệm thất bại
Bên cạnh những thành quả nho nhỏ họ đạt được, con người kinh nghiệm một sự thất bại ê chê. Chính khi thất bại họ mới kinh nghiệm được sự bất lực của mình. Và đôi khi Chúa để cho họ thất bại, để nhờ đó họ “sáng mắt” ra, mà không còn tự phụ.
Ai trong chúng ta cũng có lần kinh nghiệm sự thất bại, và có những thất bại ê chề, những thất bại tưởng chừng như muốn buông xuôi tất cả. Càng tu lâu tưởng chừng gặp được Chúa, nhưng trèo lâu rồi mà sao cứ còn tệ hơn ngày nào, chằng thấy Chúa đâu cả….. Nhưng những thất bại đó lại là những bài học quý giá, là phương thế cho chúng ta trở về thân phận mỏng dòn, yếu đuối của mình.


II. Tụt xuống
1. Chúa đến bảo tụt xuống
“Này ông Da-kêu, xuống mau đi”. Chúa đến bảo Da-kêu tụt xuống và chỉ khi đó ông mới kinh nghiệm về Thiên Chúa và ông có một sự hoán cải. Chúng ta cũng thế, khi chúng ta đang cố gắng leo lên thì Ngài sẽ đến bảo chúng ta tụt xuống. Chỉ khi nào chúng ta chấp nhận tụt xuống , chúng ta mới có hy vọng đụng chạm Ngài, mới có hy vọng kinh nghiệm được Ngài, và chỉ khi đó ta mới có thể thay đổi đời sống.
2. Tụt xuống cho đến cái chỗ ti tiện của mình
Không bao giờ chúng ta có thể vươn lên tới Thiên Chúa, nếu chúng ta không tụt xuống. Và tụt xuống không chỉ vừa vừa mà tụt xuống trong cái đê hèn nhất, cái yếu đuối nhất, thân phận mong manh nhất, nhận ra thân phận tội lỗi và nghèo hèn của mình và nói với Chúa về tất cả đớn hèn đó. Bao nhiêu lâu ta chưa dám tụt xuống bấy nhiêu lâu ta vẫn con mãi mãi xa Chúa. Tại sao ? Bởi vì Chúa ở trong vực sâu cuộc đời ta.
3. Chúa Kitô đã tụt xuống
Nhưng ai là kiểu mẫu cho sự tụt xuống này? Đó là Chúa Kitô. Thánh Phaolô nói:
“ Đức Giê-su Ki-tô
vốn dĩ là Thiên Chúa
mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì
địa vị ngang hàng với Thiên Chúa,

nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang
mặc lấy thân nô lệ,
trở nên giống phàm nhân
sống như người trần thế.

Người lại còn hạ mình,
vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết,
chết trên cây thập tự.(Pl 2,…)
Trước khi ta tụt xuống thì Chúa Kitô đã tụt xuống rồi, Ngài đã tụt xuống tới cái thấp nhất của thân phận con người. Nếu Chúa của ta mà thế thì ta đâu có lý do gì mà trèo lên. Và chỉ ở chỗ thấp nhất đó ta mới đụng chạm được Thiên Chúa trong Chúa Kitô, Đấng đã trở nên nghèo hen vì hết thảy chúng ta
4. Tụt xuống, con đường cầu nguyện đích thực.
Khi tụt xuống trong thân phận khó nghèo hoàn toàn, ta sẽ ra trước mặt Thiên Chúa với cái yếu hèn của chúng ta, và khi đó Ngài sẽ nâng chúng ta lên, để cho chúng ta gặp Ngài. Con đường cầu nguyệ thật là con đường đi xuống, con đường tự hạ. Từ cái khốn cùng của mình ta kêu lên tiếng kêu rên siết do Chúa Thánh Thần thúc đẩy từ bên trong. Tiếng kêu đó là dấu hiệu cho thấy một tâm hồn đang cầu nguyện thật.

III. Hoản cải, bắt đầu một cuộc sống mới
"Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn” Một sự hoán cải xảy ra nới Da-kêu sau khi đã tụt xuống.
Khi ta tụt xuống là lúc chúng ta vươn lên, hay nói đúng hơn Ngài sẽ đưa chúng ta lên, một cuộc hoán cải xảy ra. Nhưng ai sẽ đưa chúng ta tụt xuống? Chúa Kitô. Ngài đã tụt xuống, và Ngài đang kéo chúng ta mỗi ngày vào trong chuyển động đi xuống đó. Ngài kéo xuống và chính Ngài cũng kéo lên. Chúng ta không bao giờ đi xuống và cũng khôngbao giờ đi lên được nếu như không có Chúa Kitô.
Ngài đến và bảo chúng a tụt xuống. Nếu chúng ta nghe lời Ngài mà tụt xuống, chúng ta sẽ có một cuộc gặp gỡ Chúa đích thực, một cuộc hoán cải, một cuộc đi lên.

Kết

Có cố gắng của con người đi tìm Chúa. Nhưng những cố gắng đó không bao giờ đưa chúng ta đến được vói Thiên Chúa, nếu như Ngài không đến giúp chúng ta tụt xuống. Chỉ khi nào chúng ta trở về cái thân phận yếu hèn của mình, chúng ta mới kinh nghiệm thật về Thiên Chúa, về tình thương của Ngài, và lúc đó chúng ta mới đi vào trong sự cầu nguyện thật. “Ai nângmình lên sẽ bị hạ xuống và ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét